Văn học/Literature

Thơ: Dặn con gái

Lượt xem 69

Thơ: Dặn con gái

 

Thơ: Dặn con gái

 

Bẫy tình sa phải chăng con
Đã anh sâu mắt lại còn rậm râu
Quê thì tận đẩu tận đâu
Tình trường tranh giải vàng thau có thừa

Cải già khéo ủ thành dưa
Bưởi mong nắng rám, mía chờ hanh heo
Nhà nghèo cứ giữ nếp nghèo
Cành cao xin chớ có trèo, sẩy chân

 

Người hay cử chỉ ân cần
Ngọt ngon đầu lưỡi, kẻo dân lọc lừa
Cuộc đời mẹ lắm bàn thua
Chỉ mong con có nước cờ chắc tay

 

Phận càng cao, đức phải dày
Cầu Thần Phật độ cơ may một lần
Mẹ xin nhận hết phong trần
Để duyên con được mười phân vẹn mười.

Hà Nội, 18-2-2002

Đoàn Thị Lam Luyến


Bạn cũng có thể thích..

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.